Thứ Hai, ngày 22 tháng 12 năm 2014

Lý Minh Long

         Tôi muốn kể một câu chuyện về “ hai hạt lúa”… “Ngày xửa ngày xưa có hai hạt lúa nọ được giữ lại sau khi thu hoạch để làm giống cho vụ mùa sau, cả hai hạt lúa đều to khỏe và chắc mẩy. Một hôm, người chủ định mang hai hạt lúa đi trồng ở cánh đồng gần đó. Hạt thứ nhất thầm nghĩ: “dại gì mà ta phải theo ông chủ ra đồng, ngoài đó vừa nắng gió, lại bị chôn vùi tan nát dưới bùn đất dơ bẩn. Tốt nhất ta hãy giữ lại tất cả chất dinh dưỡng trong lớp vỏ này và tìm một nơi thật an toàn để ẩn nấp.” Thế là nó lăn vào một góc khuất trong kho lúa. Hạt lúa thứ hai thì ngày đêm trông chờ được ông chủ mang đi trồng, bởi vì nó rất thích thú khi được sống một cuộc đời mới. Từ khi được đem gieo, hạt lúa thứ hai phải trải qua rất nhiều gian khổ, nó bị bùn đất vùi lắp, cái nắng nóng như muốn thiêu đốt mọi thứ, lớp vỏ bảo vệ tróc ra tan nát, nhưng nó vẫn kiên trì, mạnh mẽ, hấp thu thật nhiều chất dinh dưỡng trong đất với hy vọng có một ngày nó sẽ được sống trong cuộc đời của một cây lúa cao lớn, lại còn được trổ bông thơm ngát cả cánh đồng. Trong khi đó hạt lúa thứ nhất thì ngày càng khô héo dần trong góc kho vì thiếu nước và ánh sáng. Một hôm, nó thấy mình không còn sống được bao lâu, nhưng thời gian ở trong kho nó vẫn không thể hiểu được tại sao hạt lúa thứ 2 lại thích được gieo trồng khi phải chịu đựng muôn vàng khó khăn. Nó bèn cố hết sức lực lăn ra cánh đồng nơi hạt lúa thứ hai được gieo, tới nơi thì nó thấy hạt lúa thứ hai đã lớn thành cây lúa vàng óng, trĩu hạt, đến giờ thì nó đã hiểu ra một điều rằng: “Sống là phải vươn lên, phải biết chịu đựng, vượt qua khó khăn để làm đẹp cho đời và cho chính mình. Hoặc là tiếp tục phát triển, hoặc là chết!”. 

           Cũng giống như Bác đã từng căn dặn rằng: “Luôn luôn cầu tiến bộ. Không tiến bộ thì là ngừng lại. Trong khi mình ngừng lại thì người ta cứ tiến bộ. Kết quả là mình thoái bộ, lạc hậu”.


         Trong kháng chiến, Người đã phải vượt qua vô vàng gian khổ, khó nhọc, để mang lại ấm no hạnh phúc cho chúng ta hôm nay. Lẽ nào sống trong thời bình, chúng ta lại có thể tự phụ, không biết phấn đấu vươn lên, như thế thì quả thật hổ thẹn với Người và cả những bậc anh hùng đã ngã xuống! Hôm nay viết bài chia sẻ, mặc dù tôi không kể về Bác nhiều vì tấm gương của Bác chắc chúng ta đều hiểu, vì tôi vừa xem khoảnh khắc kỳ diệu trên tivi và cảm thấy rất tâm đắc về câu chuyện hai hạt lúa nên tôi muốn chia sẻ cùng các bạn! Có đôi khi tôi hay tự hỏi rằng: “liệu tôi đang sống hay chỉ là đang tồn tại??”. Sống là phải có lý tưởng, có ước mơ, có ý chí, nghị lực để vượt qua mọi chông gai, thử thách, vượt qua mọi cám dỗ, để làm đẹp cho đời, cho Tổ quốc Việt Nam vì chúng ta là những thanh niên, là trụ cột của nước nhà. Câu chuyện trên vừa là bài học để tôi tự nhắc nhở bản thân, vừa là một thông điệp mà tôi muốn gởi đến những ai đang lo lắng, băn khoăn, đang mệt mỏi và đôi khi muốn gục ngã, đang mất phương hướng, đang cảm thấy bế tắc… Hãy cố gắng lên các bạn thân yêu nhé!

Chủ Nhật, ngày 30 tháng 11 năm 2014

PHÂN CÔNG VIẾT NHẬT KÝ LÀM THEO LỜI BÁC

      Để hưởng ứng cho phong trào "Học và làm việc theo tấm gương đạo đức của Hồ Chí Minh", chi đoàn giáo viên triển khai kế hoạch viết nhật ký làm theo lời Bác dành cho các đoàn viên giáo viên trường THPT Nguyễn Hiền. Các đoàn viên giáo viên được phân công luân phiên nhau thực hiện viết nhật ký làm theo lời Bác theo sự phân công của đồng chí Lê Nguyên Phương. 
Kế hoạch phân công cụ thể như sau:
Tháng 12/2014
Từ 1/12 đến 15/12: Đồng chí Hà Cẩm Ân, Trần Văn Thuận, Nguyễn Bình Di.
Từ 16/12 đến 31/12: Đồng chí Đỗ Thị Thủy, Trần Thị Phương Nam, Đặng Ngân Hà.
Tháng 1/2015
Từ 1/1 đến 15/1: Đồng chí Trần Thị Diên, Nguyễn Lê Văn, Đinh Thị Quỳnh Liên.
Từ 16/1 đến 31/1: Đồng chí Phan Nhật Thanh Thảo, Nguyễn Thị Thanh, Nguyễn Thái Ánh.
Tháng 2/2015
Từ 1/2 đến 15/2: Đồng chí Trương Thị Bé, Nguyễn Duy Khánh, Lý Minh Long.
Từ 16/2 đến 28/2: Đồng chí Nguyễn Kim Phụng, Trần Lê Quốc Bình, Nguyễn Mai Phương.
Tháng 3/2015
Từ 1/3 đến 15/3: Đồng chí Trần Thanh Tuấn, Nguyễn Danh Tuấn, Trần Nguyễn Hương Bình.
Từ 16/3 đến 31/3: Đồng chí Vàng Thị Dạ Lan, Vũ Thúy Ngọc, Huỳnh Phương Thắng.
Tháng 4/2015
Từ 1/4 đến 15/4: Đồng chí Phan Thị Như Quỳnh, Phạm Đình Tráng, Lê Nguyên Phương.
Từ 16/4 đến 30/4: Đồng chí Nguyễn Trần Hoài Phương, Ngô Thị Hải Yến, Lê Đỗ Trâm Anh, Đỗ Ngọc Quỳnh Như.

Thứ Sáu, ngày 16 tháng 5 năm 2014

Ngô Thị Hải Yến

Trong suốt cuộc đời hy sinh vì dân vì nước, Bác đã gần như quên đi những gì thuộc về bản thân mình. Chúng ta và cả những bạn bè nước ngoài không còn lạ gì những chiếc áo nâu, đôi dép cao su, chiếc quạt, viên gạch sưởi lưng… vô cùng giản dị của Người.
Chiếc thắt lưng của Bác.
Thời kỳ đó là tháng 6-1954. Sau chiến thắng Điện Biên chấn động địa cầu, Thủ tướng Phạm Văn Đồng dẫn đầu đoàn đại biểu Việt Nam tới Genève để đàm phán. Hội nghị kéo dài được gần một tháng thì các bên tạm nghỉ để về nước báo cáo lập trường các bên cho chính phủ mình. Trên đường về Việt Nam các bạn Trung Quốc đã mời phái đoàn Việt Nam nghỉ lại Trung Quốc. Phái đoàn Việt Nam do Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đại tướng Võ Nguyên Giáp dẫn đầu.

Hôm đó, Bác nghỉ tạm tại nhà nghỉ Đảng bộ Đảng Cộng sản Trung Quốc ở Quảng Tây. Sáng, Bác Hồ đi họp, ở nhà, một cán bộ của bạn đi kiểm tra phòng Bác xem các nhân viên phục vụ phòng có chu đáo không. Sau khi xem xét một lượt, anh ta thấy trên sàn nhà một mảnh vải đã cũ, dài khoảng 80cm, rộng khoảng 10cm, màu vàng đã bạc. Đoán rằng đây là dây gói tài liệu rớt ra sau khi cầm tài liệu đi, anh ta bỏ mảnh vải vào thùng đựng giấy rác.
Bác đi họp về, hỏi: “Thắt lưng của tôi đâu? Tôi thường để sau ghế tựa nên bị rơi xuống đất”. Lúc này mọi người mới vỡ lẽ vội đi tìm và đưa lại cho Bác.
Một chiếc thắt lưng bằng da, bằng dây dù… cũng không đắt hơn một miếng vải là bao. Nhưng vấn đề ở đây: Cái quí báu trong nhân cách của Bác là tính cách luôn hy sinh, cái riêng bao giờ cũng là tối thiểu, cái dành cho sự nghiệp chung bao giờ cũng được ưu tiên tối đa. Phẩm chất trong sáng thể hiện thường trực trong những cử chỉ của Bác, dù nhỏ nhất. Thời điểm đó, sau chiến dịch Điện Biên Phủ, thắt lưng chiến lợi phẩm thu được rất nhiều, nhưng Bác vẫn chỉ tiếp tục dùng chiếc thắt lưng quen thuộc cũ kỹ của mình.

Giản dị và tiết kiệm
Bà Nguyễn Thị Liên, nguyên cán bộ Văn phòng Phủ Chủ tịch, kể lại rằng: Khi làm việc ở Văn phòng, đôi khi bà còn đảm nhận việc khâu, vá quần áo, chăn, màn, áo gối cho Bác. Công việc này giúp bà có điều kiện được gần Bác và học tập được rất nhiều, nhất là đức tính giản dị, tiết kiệm. Áo Bác rách, có khi vá đi vá lại, Bác mới cho thay. Chiếc áo gối màu xanh hoà bình của Người thường được chú Cần (người phục vụ Bác) đưa bà vá đi vá lại. Cầm chiếc áo gối của Bác, bà rưng rưng nước mắt. Bà nói với chú Cần thay áo gối khác cho Bác dùng nhưng Bác chưa đồng ý. Người vẫn dùng chiếc áo gối vá.

Những năm tháng giúp việc ở Văn phòng của Bác, tôi (Nguyễn Thị Liên- TNTP) có những kỷ niệm không bao giờ quên.
Bà kể rằng: Ở Việt Bắc, có một buổi Bác đi công tác về muộn, về qua Văn phòng, Bác nghỉ lại một lát vì mệt. Anh Hoàng Hữu Kháng, bảo vệ của Bác nói với bà:
- Bác mệt không ăn được cơm. Cô nấu cho Bác bát cháo.
Bác đang nằm nghỉ nghe thấy thế liền nhỏm dậy bảo:
- Cô nấu cháo cho Bác bằng cơm nguội ấy, vừa chóng chín, vừa tiết kiệm được gạo, khỏi bỏ phí cơm thừa.
Câu chuyện bà kể khiến mọi người đều xúc động và thương Bác quá chừng. Bác thật giản dị và tiết kiệm, chắt chiu như người cha lo cho một gia đình lớn, như cảnh nhà đông con mà còn túng thiếu.
Chiếc áo gối vá, bát cháo nấu bằng cơm nguội của vị Chủ tịch Nước có tác động lớn đến suy nghĩ của mỗi con người. Nhất là hiện nay, Đảng và Nhà nước ta đang mở cuộc vận động: “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”. Những câu chuyện nhỏ trên đây chính là một trong những nét đẹp về đạo đức Bác Hồ để chúng mình cùng học tập.

Vũ Thúy Ngọc

         “ Cần, kiệm, liêm, chính” là đức tính quý báu của Bác và lời dạy của người cho chúng ta. Và Bác luôn đặt tính cần lên hàng đầu, nghĩa là làm việc gì lúc nào cũng phải siêng năng cần mẫn.
            Bản thân tôi là một người kế toán, những ngày đầu tiên làm việc tại trường chuyển từ kế toán doanh nghiệp sang làm kế toán hành chánh sự nghiệp có sự thay đổi rất nhiều. Thời gian đầu tôi cố gắng ghi chép vào sổ tay công việc bàn giao, đồng thời xem lại chứng từ của những năm trước để biết cách hạch toán, phân bổ. Những công việc chưa biết làm tôi thường hỏi các chị kế toán trường khác và đăng kí học thêm khóa bồi dưỡng nghiệp vụ kế toán hành chánh sự nghiệp. Theo lới Bác dạy tôi đã rất chuyên cần, chăm chỉ tìm hiểu nắm bắt , hoàn thành tốt công việc được giao.
            Tuy Bác đã đi xa nhưng Bác vẫn mãi là tấm gương sáng để chúng cháu học tập. Chúng cháu hứa sẽ cố gắng làm việc, góp một phần  nhỏ vào sự nghiệp xây đựng đất nước.

Võ Thị Làn

         Việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh là cơ sở cho bản thân mỗi cán bộ, đảng viên có được nhận thức đúng đắn về yêu cầu phải giữ gìn, không ngừng tu dưỡng, rèn luyện đạo đức cách mạng, đề cao tinh thần đoàn kết, tương thân, tương ái, tính kỷ luật, dân chủ trong tập thể, tinh thần đó phải luôn thể hiện với cấp trên, cấp dưới, với quần chúng nhân dân; phải nghiêm túc phê và tự phê bình, kiên quyết chống quan liêu, chống chủ nghĩa cá nhân, chống tham nhũng, lãng phí tiêu cực, để xây dựng nếp sống đẹp, sống giản dị, chân thành, khiêm tốn, hết lòng vì dân, vì nước, nói phải đi đôi với làm; phải ra sức học tập, không ngừng nâng cao trình độ chính trị, nghiệp vụ, không ngừng tu dưỡng đạo đức cách mạng.