Chủ Nhật, ngày 20 tháng 4 năm 2014

Pham Dinh Trang

HọctậpvàlàmtheotấmgươngđạođứcHồChí Minh
Đượcsinhravàlớnlêntronghòabình, khôngphảichịuđựngsựđauthươngcủacảnh “nướcmấtnhà tan” củakiếp “nôlệ” khổnhục, chịusựđôhộcướpbóccủabọnthựcdânphongkiếnvàchứngkiếnnhữnghysinh, mấtmátmàlớp cha anhđãphảitrải qua vìđộclậptự do củadântộc… tuổitrẻchúngtôihiểurằnghạnhphúcngàyhôm nay đượctiếpnốibằngtruyềnthốnganhhùng, bấtkhuấtcủadântộc, bằngnhữngbướcđitrên con đườngcứunướccủangườithanhniênyêunướcNguyễnTấtThành (1911), bằngbaoxươngmáucủacácchiếnsĩđãhysinhquênthânmìnhđểbảovệ, giữchặctừngtấcđấtbiêncươngcủaTổquốc, cácanhđãlàmlênnhữngchiếncônglừnglẫy, đập tan áchđôhộvàchiếmđóngcủađếquốcPháp, đếquốcMỹxâmlượcđemlạihoàbình, độclập, tự do chođấtnước…
Pháthuynhữnggiátrịtruyềnthốngtốtđẹpđó, nhữngngườiđoànviêntrẻchúngtôiđangtiếpbước cha anhđónggópmộtphầncôngsứcnhỏbécủamìnhvàosựnghiệpđổimới, hộinhậpvàpháttriểncủađấtnước, thựchiệnsựnghiệpcôngnghiệphóa, hiệnđạihóađưaViệt Nam sánhvaivớicáccườngquốcNămchâunhưBácHồkínhyêuhằngmongướcchúngtôinhữngđoànviêntrẻcủatrường THPT NguyễnHiềnluônhướngtớitươnglai, tin tưởngvàosựlãnhđạocủaĐảng, sựpháttriểncủađấtnướcvàhọchỏigươngcácbậctiềnnhântừđórasứcphấnđấu, họctậpvàrènluyệnvượt qua cáccạmbẫytiêucựcđểcốnghiếnnhiềuhơnchoTổquốc.
HọctậpvàlàmtheotấmgươngđạođứcHồChí Minh chủyếulàhọctậplòngyêunước, thươngdânbao la củaBác, làlàmtheolờiBácdạy: “Mọiviệcthành hay bại, chủchốtlà do cánbộcóthấmnhuầnđạođứccáchmạng hay làkhông”; “phảicóchínhtrịtrướcrồicóchuyênmôn”; “chínhtrịlàđức, chuyênmônlàtài. Cótàimàkhôngcóđứclàhỏng... Đứcphảicótrướctài”; “cũngnhưsôngthìcónguồnmớicónước.Khôngcónguồnthìsôngcạn.Câyphảicógốc, khôngcógốcthìcâyhéo.Ngườicáchmạngphảicóđạođức.Khôngcóđạođứcthìdùtàigiỏimấycũngkhônglãnhđạođượcnhândân...”.Vìvậy, cầnphảinghiêmtúcphêvàtựphêbình, kiênquyếtchốngquanliêu, chốngchủnghĩacánhân, chốngthamnhũng, lãngphítiêucực, đểxâydựngbằngđượcnếpsốngđẹp, sốnggiảndị, chânthành, khiêmtốn, hếtlòngvìdân, vìnước, nóiphảiđiđôivớilàm; phảirasứchọctập, khôngngừngnângcaotrìnhđộchínhtrị, nghiệpvụ, khôngngừngtudưỡngđạođứccáchmạng.
Vídụ: cácĐoànviêntrẻtrongtrườngthamgiahiếnmáunhânđạocứungười.Thựchiệnlốisốngtiếtkiệm, giảndịnhưtắtcácthiếtbịđèn, quạttrongnhàtrườngkhikhôngsửdụng….Trongxuthếhộinhậpkinhtế, quốctếhiện nay, việchọctậpđạođứcvàlốisốngcủaBácphảicàngđượccoitrọngvàđẩymạnhthựchiện.
Lànhữngđoànviêntrẻ, nguồnnhânlựcquantrọngtrongthờikỳhộinhậpvàpháttriểncủađấtnướccầnphảicónhững ý tưởng, sángkiếnlàmtheolờiBácgắnvớinăngsuất, chấtlượng, hiệuquảtrongcôngviệc. Nếukhônglàmđượcđiềunàythìchỉlàhôkhẩuhiệusuông.ĐểgópphầnđẩymạnhCuộcvậnđộng “HọctậpvàlàmtheotấmgươngđạođứcHồChí Minh”, tôinhậnthấynênđặcbiệtquantâmpháthiện, biểudươngđiểnhìnhtiêntiến, nhântốmới, ngườitốt, việctốt, nétđẹpđờithường, nétđẹptrongcuộcsốnghàngngày, để “lấycáiđẹpdẹpcáixấu”. TrongCuộcvậnđộngnêncoiviệcrènluyệnđạođứccáchmạnglàthướcđolòngcaothượngcủamỗicánbộ, đảngviên, đoànviên, hộiviên. BấtkỳaicónhữngviệclàmtốtthểhiệnđượcđạođứccủangườiViệt Nam, thìtùytheomứcđộmàbiểudương, khenthưởng, tuyêntruyềnvànhânrộng.
Trongđiềukiệnsốngthuậnlợivớinhữngthờicơvàvậnhộiđangmởratrướcmắt, tuynhiêncònkhôngítkhókhăn, song thanhniênchúngtôiyêuĐảng, yêuBácHồvàđặtniềm tin tưởngtuyệtđốivàonhữngchủtrươngđườnglốiđúngđắnmàĐảngvàBácHồđãlựachọn. Tôi tin tưởngrằng, bằnglýtưởngcủatuổitrẻdámnghĩdámlàmchắcchắnchúngtôi( nhữngđoànviêntrẻTrường THPT NguyễnHiền )sẽthamgiathựchiệnCuộcvậnđộngthựcsựcóchấtlượng, hiệuquả.


Thứ Sáu, ngày 18 tháng 4 năm 2014

Nguyễn Thái Ánh

                    
CHỦ ĐỀ: “HÃY SOI GƯƠNG”

Một ngày trước khi bước ra khỏi nhà đi làm chắc chắn ai cũng sẽ soi gương, soi để xem mình ăn mặc đã chỉnh tề chưa, soi để xem tóc mình đã gọn gang chưa bởi vì chẳng ai muốn mình ra ngoài trong điệu bộ luộm thuộm cả, nhưng đó là soi vào gương để thấy những gì chưa được mắt, chưa gọn gàng, còn cụm từ soi gương mà tôi đề cập đến ở đây là ngoài ngoại hình, ăn mặc, khuôn mặt ra thì chúng ta hãy tự soi bản thân mình hàng ngày trôi qua đã làm được việc gì tốt, việc gì có ích hay chưa, có khuyết điểm gì tồn tại mà chưa khắc phục được hay không, biết rằng nói bao giờ cũng dễ hơn làm nhưng cũng phải làm để hoàn thiện bản thân mình để thấy mình sống và làm việc có ích, chứ không phải sống chỉ là sống, soi kĩ bản thân để khắc phục những lỗi nhỏ nhất như khi chúng ta soi trên da mặt vậy, soi từ lời nói, đến hành động, đến suy nghĩ, nói thật là khi soi gương tự thấy mình thật xấu, ăn nói thì chưa đâu vào đâu, suy nghĩ thì còn đơn giản, nhưng quả thật là tôi đã tự soi mình hàng ngày, từ cuộc sống cho đến công việc của bản thân, những lúc phát hiện lỗi sai tôi đều dành cho mình khoảng không gian riêng yên tĩnh, im lặng để suy nghĩ và tìm cách khắc phục, dù khó đến mấy cũng quyết tâm làm bằng được, biết rằng không thể hoàn hảo nhưng ít ra cũng làm mọi người vui vẻ, hòa đồng, với tôi vậy là hạnh phúc, tôi tự nhận thức được rằng bản thân tôi thích có nhiêu niềm vui, cho dù đó là niềm vui của người khác, tôi không thích ghen ghét ai cả, đó không phải là bản tính của tôi từ nhỏ. Tự nhủ rằng phải gắng hoàn thiện mình hàng ngày, trong từng lời ăn tiếng nói, cách cư xử để mọi người vui, không để ai buồn, mở miệng ra mà để người khác buồn và suy nghĩ là tôi ân hận! cố gắng để mang lại niềm vui với bạn bè, với học sinh và mọi người! 

Thứ Hai, ngày 14 tháng 4 năm 2014

Trần Thị Diên



HÃY DŨNG CẢM  ĐỐI DIỆN VỚI KHÓ KHĂN
Nhà tôi ở cách rất xa trường hơn nữa công việc cá nhân, gia đình lại còn rất nhiều những bộn bề lo toan. Vì vậy mỗi khi đi làm một từ thường xuất hiện trong tôi đó là “nản”. Nản vì đường xa, nản vì trời nắng, nản vì tốn nhiều thời gian....Tâm lí ấy tồn tại trong tôi một thời gian khá dài. Và tôi cứ nghĩ rằng sao mình vất vả và khổ thế? Cho đến một ngày kia, tôi tình cờ nghe được một câu chuyện từ một đồng nghiệp trong trường kể lại. Câu chuyện ấy đã làm cho tôi suy nghĩ nhiều lắm. Thiết nghĩ nếu như mình nghe câu chuyện này sớm hơn thì có lẽ mình sẽ không bao giờ than vãn về chuyện đường xá xa xôi. Câu chuyện ấy đã làm tôi giật mình và nhìn lại bản thân. Thậm chí là còn thêm cả sự hổ thẹn nữa.

Thứ Hai, ngày 24 tháng 3 năm 2014

NGUYỄN LÊ VĂN -

SỐNG PHẢI BIẾT HY SINH!

Hôm rồi Toạ đàm chào mừng 83 năm thành lập Đoàn TNCS HCM, chủ đề buổi toạ đàm hướng về vấn đề "tình nguyện trong thanh niên thời nay" thấy rất ý nghĩa.
Buổi toạ đàm nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình từ các đồng chí trong chi đoàn, đồng chí nào cũng phát biểu hăng say, nhiệt huyết và vô cùng đúng đắn, riêng tôi thì k có phát biểu nào dù trong đầu cũng có vài ý tưởng. Hôm đó đặc biệt có những lời phát biểu chỉ đạo từ đồng chí Hiệu trưởng rất sâu sắc, Thầy luôn day dứt về vấn đề tình nguyện của lớp thanh niên chi đoàn giáo viên trong trường và dù không hiểu hết nhưng cũng phần nào nắm được tâm tư, nguyện vọng của Thầy và kỳ vọng vào lớp trẻ.
Tôi về trường sắp trọn vẹn năm thứ 4, 4 năm qua tôi thấy mình cũng còn nhiều việc phải làm phía trước để làm sao đáp ứng được mong mỏi của Thầy Hiệu trưởng, những lời Thầy nói luôn hằn sâu trong tôi và thôi thúc tôi phải "hành động" nhiều hơn nữa để tự mình tiến bộ bản thân và góp sức nhỏ vì sự đi lên của ngôi trường mà tôi đang gắn bó.
Những năm qua tôi luôn miệt mài cố gắng nâng cao chuyên môn, dạy được những học trò ngoan, giỏi. Và tôi thấy vui vì khoảng cách giữa mình và các giáo viên khác trong tổ càng ngày càng được thu hẹp và nó thể hiện rất rõ trên con số thống kê của thầy Hiệu phó chuyên môn. Tôi cũng tích cực tham gia dạy phụ đạo và vui mừng vì hầu hết các em đều yêu quí mình và phần lớn các em đều đạt điểm trung bình trở lên.
Đầu năm học qua thì tôi cũng có tham gia thăm trung tâm bảo trợ trẻ em khuyết tật bên Q Gò Vấp và đó là chuyến đi mang lại cho tôi nhiều cảm xúc, ý nghĩa và những suy nghĩ không thôi. Kể từ đó tôi tự nhủ rằng, từ nay mình sẽ tham gia công tác xã hội nhiều hơn.
Tôi thấy hứng khởi với những buổi hội thao ngành do Công Đoàn tổ chức, hội thao trường, các chuyến đi du lịch gần xa. Đó là những dịp để tôi được hoà đồng cùng đồng nghiệp mình và giúp tôi cũng như các đồng nghiệp củng cố tình cảm và hiểu nhau hơn.
Điều là tôi hài lòng về mình là học kỳ 1 năm học này tôi không vi phạm bất cứ qui định nào của tổ, trường đề ra (không đi họp trễ, không vi phạm kỷ luật...). Đó chính là niềm khích lệ để tôi cố gắng hơn nữa.
Có nhiều điều tôi vẫn chưa hài lòng bản thân, nhưng việc không vượt qua được kỳ sát hạch FCE (nay là IELTS) là điều khiến tôi trăn trở, thấy tự ti vô cùng. Tôi sẽ cố gắng vượt qua và có quá nhiều việc phải làm cho điều này.
"Không có việc gì khó
Chỉ sợ lòng không bền..."
Tôi sẽ luôn ghi nhớ câu nói nổi tiếng này, đó cũng là 1 phần trong lời bài hát truyền thống của Đoàn thanh niên, và tôi với tư cách là 1 Đoàn viên thanh niên của trường Nguyễn Hiền, dù cuộc sống còn nhiều khó khăn thử thách nhưng xin hứa sẽ luôn phấn đấu không ngừng, sẵn sàng hy sinh sức lực, lợi ích cả nhân để phấn đấu cho Nhà trường.Luôn lấy tấm gương đạo đức Hồ Chủ tịch làm thước đo để noi theo.

Thứ Sáu, ngày 14 tháng 3 năm 2014


Thời gian!!

Đỗ Thị Thủy
Sinh thời, Bác Hồ của chúng ta yêu cái gì nhất, ghét cái gì nhất? Kể cũng hơi khó trả lời cho thật chính xác, bởi ở ta không có thói quen “tự bạch” và kín đáo, ý nhị vốn là một đặc điểm của lối ứng xử phương Đông. Tuy nhiên, theo dõi qua tác phẩm, hoạt động và sinh hoạt đời thường, điều ta có thể thấy rõ cái mà Người ghét nhất, “ghét cay, ghét đắng, ghét vào tận tâm” là các thói quan liêu, tham nhũng, xa hoa, lãng phí tiền bạc và thời gian của nhân dân. Ở một mức độ khác, thấp hơn, những người có điều kiện tiếp xúc và làm việc với Bác Hồ, điều thấy rõ nhất là Bác rất khó chịu  khi thấy cán bộ làm việc không đúng giờ.
Năm 1945, mở đầu bài nói chuyện tại lễ tốt nghiệp khoá V Trường huấn luyện cán bộ Việt Nam, Người thẳng thắn góp ý: “Trong giấy mời tới đây nói 8 giờ bắt đầu, bây giờ 8 giờ 10 phút rồi mà nhiều người chưa đến. Tôi khuyên anh em phải làm việc cho đúng giờ, vì thời gian quý báu lắm”.
Trong kháng chiến chống Pháp, một đồng chí cấp tướng đến làm việc với Bác sai hẹn mất 15 phút, tất nhiên là có lý do: mưa to, suối lũ, ngựa không qua được. Bác bảo:
- Chú làm tướng mà chậm đi mất 15 phút thì bộ đội của chú sẽ hiệp đồng sai đi bao nhiêu?. Hôm nay chú đã chủ quan, không chuẩn bị đầy đủ các phương án, nên chú đã không giành được chủ động.
Một lần khác, Bác và đồng bào phải đợi một đồng chí cán bộ đến để bắt đầu cuộc họp. Bác hỏi:
- Chú đến chậm mấy phút?
- Thưa Bác, chậm mất 10 phút ạ!
- Chú tính thế không đúng, 10 phút của chú phải nhân với 500 người đợi ở đây.
Bác quý thời gian của mình bao nhiêu thì cũng quý thời gian của người khác bấy nhiêu, vì vậy thường không bao giờ để bất cứ ai phải đợi mình.
Năm 1953, Bác quyết định đến thăm lớp chỉnh huấn của anh chị em trí thức, lúc đó đang bước vào cuộc đấu tranh tư tưởng gay go. Tin vui đến làm náo nức cả lớp học, mọi người hồi hộp chờ đợi.
Bỗng chuyển trời đột ngột, mây đen ùn ùn kéo tới, rồi một cơn mưa dồn dập, xối xả, tối đất, tối trời,  hai ba tiếng đồng hồ không dứt. Ai cũng xuýt xoa, tiếc rẻ: mưa thế này, Bác đến sao được nữa, trời hại quá.
Giữa lúc trời đang trút nước, lòng người đang thất vọng, thì từ ngoài hiên lớp học có tiếng rì rào, rồi bật lên thành tiếng reo át cả tiếng mưa ngàn, suối lũ: Bác đến rồi, anh em ơi! Bác đến rồi!
Trong chiếc áo mưa ướt sũng nước, quần sắn đến quá đầu gối, đầu đội nón, Bác hiện ra  giữa niềm ngạc nhiên, hân hoan và sung sướng của tất cả mọi người.
Về sau, anh em được biết: giữa lúc Bác chuẩn bị đến thăm lớp thì trời đổ mưa to. Các đồng chí làm việc bên cạnh Bác đề nghị Bác cho báo hoãn đến một buổi khác. Có đồng chí đề nghị tập trung lớp học ở một địa điểm gần nơi ở của Bác...
Nhưng Bác không đồng ý: “Đã hẹn thì phải đến, đến cho đúng giờ, đợi trời tạnh thì biết đến khi nào? Thà chỉ một mình Bác và một vài chú nữa chịu ướt còn hơn để cho cả lớp học phải chờ uổng công!”.
Ba năm sau, giữa thủ đô Hà Nội đang vào xuân, câu chuyện có thêm một đoạn mới. Vào dịp tết cổ truyền của dân tộc, hàng trăm đại biểu các tầng lớp nhân dân thủ đô tập trung tại Uỷ ban Hành chính thành phố để lên chúc tết Bác Hồ. Sắp đến giờ lên đường, trời bỗng đổ mưa như trút. Giữa lúc mọi người còn đang lúng túng thu xếp phương tiện cho đoàn đi để Bác khỏi phải chờ lâu thì bỗng xịch, một chiếc xe đậu trước cửa. Bác Hồ từ trên xe bước xuống, cầm ô đi vào, lần lượt bắt tay, chúc tết mỗi người, trong nỗi bất ngờ rưng rưng cảm động của các đại biểu. Thì ra, thấy trời mưa to, thông cảm với khó khăn của ban tổ chức và không muốn các đại biểu vì mình mà vất vả, Bác chủ động, tự thân đến tại chỗ chúc tết các đại biểu trước. Thật đúng là mối hằng tâm của một lãnh tụ suốt đời quên mình, chỉ nghĩ đến nhân dân, cho đến tận phút lâm chung, vẫn không quên dặn lại: “Sau khi tôi đã qua đời, chớ nên tổ chức điếu phúng linh đình, để khỏi lãng phí thời giờ và tiền bạc của nhân dân”.
Đọc những câu chuyện kể về cuộc đời, con người Hồ Chí Minh, bản thân tôi thực sự thấy xúc động. Có rất nhiều điều nơi Người để chúng ta học tập. Với tôi, bài học về tiết kiệm thời gian thực sự có ý nghĩa rất lớn. Hơn ai hết, tôi hiểu một điều rằng: làm việc đúng giờ- đó là cách để không phải lãng phí thời gian!

Thứ Bảy, ngày 16 tháng 11 năm 2013

HÀ CẨM ÂN

PHONG CÁCH LÃNH ĐẠO
Bác Hồ là một tấm gương sáng cho cả dân tộc, từ Bác chúng ta có thể học tập được rất nhiều việc, từ cách đối nhân xử thế, từ phong cách làm việc… Khi học tập về tấm gương của Ngươi, tôi nhận thấy được phong cách lãnh đạo của người rất là sâu sắc và tài ba. Và thực tế của chứng tỏ, Bác Hồ là người duy nhất đồng thời giữ hai cương vị cao nhất trong bộ máy Đảng, Nhà nước ta là Chủ tịch Đảng và Chủ tịch nước một thời gian lâu dài. Nên là đoàn viên thanh niên, nhất là lãnh đạo dẫn dắt của cả một chi đoàn tôi nghĩ phong cách lãnh đạo của Bác là một kho tàng cực kỳ quý giá cho chúng ta học tập.

Chủ Nhật, ngày 29 tháng 9 năm 2013

Nguyễn Lê Văn



HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH

  Đối với mỗi cán bộ, đảng viên, học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh là nhiệm vụ rất quan trọng và thường xuyên, qua đó để giáo dục, rèn luyện mình, xứng đáng là đảng viên của Đảng Cộng sản Việt Nam, là “người lãnh đạo, người đày tớ thật trung thành của nhân dân”.


Đặng Ngân Hà



Họ tên: Đặng Ngân Hà.
Ngày, tháng, năm sinh: 20-03-1985
Địa chỉ: 18D Quân Sự, P.11, q.11
Điện thoại: 01234.66.00.22

Thứ Tư, ngày 31 tháng 7 năm 2013

Thông báo về cuộc thi thiết kế nhật ký điện tử chủ đề :" LÀM THEO LỜI BÁC - ĐỜI TÔI TRƯỞNG THÀNH"

Thiết thực chào mừng 123 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 – 19/5/2013) và 44 năm thực hiện di chúc Bác Hồ; 102 năm ngày Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước (5/6/1911 – 5/6/2013);
Thực hiện sự chỉ đạo của Ban Thường Vụ Thành Đoàn TPHCM, Nhà văn hoá Thanh niên TP.Hồ Chí Minh tổ chức cuộc thi thiết kế nhật ký điện tử với chủ đề “Làm theo lời Bác – Đời tôi trưởng thành”

Thứ Sáu, ngày 17 tháng 5 năm 2013

Trương Thị Bé - Việc làm này nhỏ thôi!!!


Đợt này trời nóng nên giả bộ siêng đi tập thể dục. Ra công viên thì mát quá xá luôn, gió nhiều, người uống nước và ăn nhậu cũng nhiều. Chú (gọi là chú nhưng đã 70 tuổi rồi) đến công viên không phải như người ta mà là chú đi nhặt ve chai kiếm sống. Nghe kể thì cuộc sống của chú bây giờ thật là tội nghiệp. Đến cuối cuộc đời rồi còn chưa được an dưỡng tuổi già, bữa đói bữa no còn lo cho vợ bị bệnh tai biến.
Tuổi già sức yếu nhặt nhạnh có được là bao, mỗi tối nhặt được mấy cái chai và mấy cái ly nhựa, may ra được vài ba ngàn đồng, vậy mà ngày nào, tối nào cũng phải đi kiếm sống, tình trạng này chỉ cần ốm đau là có thể bị quật ngã ngay. Thấy lòng thương vô hạn.Thế là ngày tối hôm sau đi tập thể dục, 2 cô cháu (cô phòng bên) đã gom đồ nhựa, chai nhựa... không dùng nữa trong nhà ra cho chú. Chú mừng lắm. Hôm qua cô nhặt được 2 ngàn trên đường cũng để dành để cho chú.
Thương chú, thương cho những cuộc đời kém may mắn, nhưng biết làm gì để giúp đỡ chú đây??? Chỉ biết để cái thương ở trong lòng,  và thỉnh thoảng động viên chú, cầu mong cho chú đừng bị bệnh tật gì.